囂張
詞語解釋
囂張[ xiāo zhāng ]
⒈ ?邪惡的勢(shì)力、不良的風(fēng)氣增長(zhǎng);放肆。
例看你還能囂張幾時(shí)。
英rampant; aggressive; blatantly; clamorously;
引證解釋
⒈ ?放肆;邪惡之勢(shì)上升。
引清 李漁 《蜃中樓·訓(xùn)女》:“只是剛勇太過,近於囂張,害事不淺?!?br />老舍 《四世同堂》四四:“反之,就這么把女兒給了他,焉知他日后不更囂張,更霸道了呢?!?br />魏巍 《東方》第四部第十六章:“敵人見他們沒有子彈,氣焰頓時(shí)囂張起來?!?/span>
國(guó)語辭典
囂張[ xiāo zhāng ]
⒈ ?放肆傲慢。
例如:「他一得志,便氣燄囂張?!?/span>
近跋扈 狓猖 猖獗
反謙抑 沉默
相關(guān)成語
- dàng zuò當(dāng)作
- bó mìng薄命
- wài mìng fù外命婦
- chì tǔ guó赤土國(guó)
- xiāng shān香山
- qún zhòng群眾
- jǐng shǔ警署
- fēn jié gē分節(jié)歌
- xú hǎi dōng徐海東
- miáo mù苗木
- rú shì如是
- zuì cǎo醉草
- zhuó mù斫木
- dà zhǔ kǎo大主考
- zǎo nián早年
- dōng fāng rén東方人
- guàn mù灌木
- diào chá調(diào)查
- yōu yuè優(yōu)越
- tǐ wēn體溫
- yè miàn頁面
- yí jù遺句
- yī chuán shí shí chuán bǎi一傳十十傳百
- zhèng fù正負(fù)
